Showing posts with label Linh ta linh tinh. Show all posts
Showing posts with label Linh ta linh tinh. Show all posts

Wednesday, September 5, 2018

Khai giảng năm học mới


Giờ nghỉ trưa mẹ lướt mạng thì phát hiện người người nhà nhà trường trường nô nức lễ khai giảng. Trường con chẳng có lễ lạc gì nhưng mà nghĩ lại, con có nghỉ ngày nào đâu mà khai giảng, vả lại lễ lạc làm gì nếu nó không vì các con :-(

Mấy nay mạng lùm xùm vụ đánh vần cải cách gì đó, mẹ đang mệt não nhiều chuyện khác và cũng nhát gan không dám bon chen. Thôi thì vẫn kiên định như 5 năm nay đã làm là việc dạy chữ cứ để cho thầy cô, mẹ chỉ cố dạy con làm người…

Giờ này năm sau con đã là sinh viên đại học chữ to, nhanh gì đâu mà cũng lo lắng gì đâu á

 

Thursday, March 6, 2014

Câu hỏi khó

Một người bạn hỏi mình rằng phải làm gì khi nhìn thấy chồng nhắn tin yêu đương với một người khác!? Biết làm gì hả bạn? Biết thế nào là đúng thế nào là sai? Hãy làm theo mách bảo của trái tim, còn được hay mất không quan trọng... Bởi đó là sự chọn lựa của riêng mình!

Thursday, January 10, 2013

Thế thái nhân tình

Hôm qua nay lại có chuyện personnel lùm xùm một chút nên mẹ cũng phải suy nghĩ hơi nhiều. Tối qua đau quá nên đi nằm sớm nên đến lúc nửa đêm lại tỉnh như sáo và nghĩ tiếp :-( Mẹ cũng thấy buồn nhưng không nặng lòng nhiều nữa vì mẹ biết cuộc đời là vậy, không phải ai biết mình phải và nên làm gì... Thực sự mà nói, mẹ khác nhiều so với 10 năm trước, mẹ biết chấp nhận hơn và hình như mẹ chỉ còn kỷ luật cao với chính mình mà thôi, những người khác kể cả người thân trong gia đình mẹ luôn luôn cố gắng nhìn nhận cái tốt để "biện minh" tất cả những gì chưa tốt của họ... mẹ rất vui vì điều đó con ạ...

Mẹ thích xoa bụng và nói chuyện với con nhưng hình như làm vậy cũng không tốt lắm nên mẹ ngày nào cũng nói chuyện với con bằng ý nghĩ nhé. Con cảm nhận được mà đúng không, con gái?!? Mẹ chưa biết giới tính của con nhưng mẹ cứ cảm giác đó là con gái, ba mẹ thích thế nhưng nếu là con trai thì cũng không sao con nhé, thì lúc đó mẹ sẽ được là hoa hậu của nhà mình thôi... Ba mẹ không có nhu cầu biết giới tính của con nên cũng không siêu âm gì cả, lần tới kiểm tra bác sĩ nói thì nói, không thì ba mẹ cũng không tìm hiểu đâu con nha. Tối nào ba cũng phải nói vài câu và hôn con thì mới ngủ, nhiều hôm làm mẹ thức giấc thì lại hối hận vì mẹ khó mà ngủ lại sau đó :-(

Con ơi, không hiểu sao mẹ đang có một cảm giác rất bất an, mẹ không biết là chuyện gì nữa... Thực sự mẹ thấy hơi sợ, vừa mong thời gian qua nhanh, vừa lại sợ... Con thật khỏe mạnh nhé, ai cũng mong con mình xinh đẹp thông minh, còn mẹ chỉ mong con bình thường, bình thường theo đúng nghĩa của nó, không cần vượt trội xuất chúng gì hết ...

Mẹ sẽ mua máy hát để cho con nghe nhạc sớm nhé, mẹ cũng cần nghe nữa để dễ ngủ... chỉ thương ba, tối nào mẹ cũng mệt, để ba xem phim hoặc chơi cờ một mình... ba ráng nhé, mai mốt con chơi cùng ba nha heee...hee....mẹ sẽ cố gắng thu xếp nghỉ phép ít hôm, suốt nửa năm nay quần quật với bao nhiêu biến cố mà, thương con quá, mẹ chưa từng thực sự nghỉ ngơi một ngày nào từ lúc có con trên đời... Xin lỗi con nhé!

Wednesday, January 2, 2013

Chào 2013

Muộn mất một ngày mình mới viết được entry chào năm mới. Năm mới đến rồi, dù rất muốn nhưng mà mình đã không thể (theo thông lệ) chờ đến midnight để xem pháo hoa và chúc mừng năm mới chồng được... Năm mới đến với nhiều niềm hy vọng, chẳng cao xa gì, chỉ mong có thể thực hiện được trọn vẹn... Mong cho sức khỏe cả gia đình lớn gia đình bé đều dồi dào, mong cho công việc của chồng không quá "mệt mỏi" để chồng có thể chiến đấu lâu dài, mong cho anh chị em thuận thảo, yêu thương, mong cho các cháu khỏe mạnh, ngoan ngoãn và mong nhất là con mẹ ra đời bình yên...

16 tuần trôi qua rồi, mẹ tăng được 1/2kg :-( (xấu hổ quá! cũng may ba nói vớt được một câu "không sụt cân đã là may!"), trộm vía là con vẫn ok dù hơi bé so với tuổi... Mẹ vẫn đang trong "vòng kiểm soát đặc biệt" của bác sĩ vì cái bạn u kia vẫn đang chơi trò đuổi bắt với con và mấy hôm nay thêm cái chị Rubella đe dọa... Mẹ thiếu máu, lại không thể uống sắt vậy mà cứ hai ngày lại hy sinh một ống máu để test, thế mới khổ... Ráng con nhé, mẹ nổi tiếng là kiên cường mà, đã lúc nào mẹ chịu gục ngã đâu nên chắc chắn mẹ con mình cùng vượt qua nhé, dù có"trầy da tróc vẩy" một chút... Mẹ nhận ra là mẹ cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn nữa vì những lúc đó mẹ đỡ đau, mẹ đã nói chuyện với sếp Milton của mẹ rồi, mẹ sẽ nghỉ phép nhiều hơn trong thời gian tới, bác ấy luôn ủng hộ mẹ trong mọi việc mà, chỉ có điều mong là vp đừng quá bận thôi, nếu không mẹ cũng nằm không yên...

Mẹ không yên tâm cho ông bà, càng lúc càng thấy lo, vết mổ của bà không ổn nhưng mẹ cũng không biết làm sao vì bây giờ mẹ cũng không có sức lo cho ông bà nữa... Ông bà cũng sợ mẹ lo nên toàn là giấu mẹ thôi, hỏi gì cũng không nói mà để cảm nhận ông bà thế nào thì trong nhà chỉ có mẹ thôi, không ai khác làm được cả! Mấy hôm nằm đó mà chảy nước mắt vì nhớ ông bà, ba đi về nội đòi ghé nhà nhưng mẹ không cho vì sợ ông bà tủi thân thêm... Biết làm sao bây giờ nhỉ, thôi thì cách duy nhất là mẹ con mình đều khỏe cho ông bà yên tâm, con ra đời bình an mạnh khỏe cho ông bà vui nhé!

Yêu con, yêu ba, yêu cả nhà nhỏ lớn của mình!

Friday, December 28, 2012

Ngày cuối năm

Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng trong năm 2012. Không còn nhiều thứ trên to-do-list nữa, thực ra thì không còn thứ nào urgent đủ để "phá đám" mấy ngày nghỉ sắp tới của mình thôi, chứ to-do-list còn toàn những job bự và "khó xơi" không hà... Hy vọng một năm 2013 "vất vả" rồi!!! Dẫu sao hôm nay cũng sẽ qua đi, cũng không có gì phàn nàn nhiều về một năm đã qua! Khó khăn rồi cũng đã qua đi, và kết thúc năm 2012 với một món quà Trời cho thật hoành tráng thì dẫu có thể nào mình vẫn là người hạnh phúc nhất trên đời này...

Mình đã đỡ sốt hơn, các nốt đỏ vẫn còn nhưng không lan nhanh nữa nên chắc là không sao. Ngày mai đã hẹn đi khám rồi nên cũng sẽ yên tâm hơn. Sáng nay nằm nghỉ được mấy tiếng cũng thấy đỡ hơn... Mọi việc sẽ thuận lợi cho cả hai mẹ con nhé con yêu!

Thursday, December 27, 2012

Ban đỏ

Mẹ vừa phát hiện hình như  mẹ bị nổi ban đỏ, không biết có sao không nữa, nãy giờ search hoài không được...

Mấy hôm nay lại là những ngày vất vả, ăn chả được mấy chất, làm muộn, ngủ không yên giấc, mẹ lại không tốt với con rồi, hy vọng tuần sau mẹ bù con nhé. Yêu con nhiều!

Mẹ muốn một lần nói ra hết với ai đó chuyện làm mẹ không vui vì mẹ nghĩ như vậy mẹ sẽ quên đi nhưng mẹ cũng không chắc mẹ sẽ quên được nên cũng chỉ "để trong lòng"... Sáng nay mẹ lại khóc khi đọc lại những dòng chữ đó, mẹ không biết sao nữa... mẹ hư quá, mẹ biết vậy nhưng sao mẹ không làm được hả con?!?!

Thursday, December 20, 2012

Bệnh viện

Mẹ sợ bệnh viện, thế mà hôm qua cũng đã phải mò đến và nằm đó gần 6 tiếng để truyền đạm... Đừng thế nữa con nhé, mệt mỏi và tốn tiền lắm, mẹ con mình phải ráng để khỏe mạnh và tiết kiệm tiền nhé...

Mẹ vẫn mệt dù rất cố, được cái từ chiều qua đến giờ không nôn nhiều nữa nên cũng có được một số thứ trong người để nuôi con nhé. Cùng cố nhé, mẹ đang không vui dù là không biết buồn vì cái gì...

Tuesday, December 18, 2012

"Nắng mưa"

Mấy hôm nay mẹ của con thật là "nắng mưa", tuy nhiên, có vẻ khả quan hơn một chút... Bắt đầu là sáng thứ bảy rồi, sau khi kế hoạch lên sẵn nửa đêm thứ sáu, sáng thứ bảy mẹ thức dậy thật khỏe khoắn sau khi "nướng" và "tập thể dục" trên giường, thế là mẹ quyết tâm đi ăn sáng và đi siêu thị mua thức ăn trong sự hoài nghi của ba con... Mọi việc tốt đẹp đến tận chiều hôm đó, mẹ vẫn đầy huyết tâm làm một bữa cơm ngon cho ba mẹ, home-made miến cua, mẹ nghĩ là ngon lắm, 8-10 với miến cua HL chứ chẳng chơi, heee...heee... nhưng mà khi sắp nấu xong thì mẹ bắt đầu mệt, mệt đến nỗi không thở được, huyết áp giảm, tim đập nhanh và bắt đầu nôn... thế là mất toi bữa ăn tối hoành tráng, thương ba là cũng ráng ngồi ăn một mình ngon lành... thế rồi cái sự mệt kéo dài thêm hôm sau nữa làm mẹ cũng không thể về thăm ông bà... Hôm nay vẫn chưa hết cái cảm giác mệt đó nhưng mẹ quyết tâm đi làm để ba khỏi lo lắng và mẹ đỡ suy nghĩ... chẳng biết sao nữa nhưng chỉ có công việc mới làm mẹ đỡ nghĩ ngợi thôi, nhiều vấn đề quá, lo lắng vơi đầy, về mẹ, về con, về gia đình nhỏ, gia đình lớn, chuyện sức khỏe ông bà... chưa kể có những lúc tự dưng nhớ lại chuyện buồn năm ngoái (tháng này năm ngoái chứ xa xôi gì!) làm mẹ không ngăn được nước mắt rơi, chứ không phải mẹ không chịu khó nghỉ ngơi để con khỏe đâu nhé.... Thực sự đi làm mà đến chừng sau 4g là mẹ mệt lả rồi nên tối nào về mẹ cũng chẳng ăn được gì hết... Mẹ vẫn đau hoài, chắc là cái khối u nó hành hạ, mẹ mong nó thương mẹ con mình, ráng chờ 1 năm nữa rồi muốn sao cũng được...

Tuesday, November 27, 2012

"Đổi ca"

Tự dưng khoảng gần một tuần này, con đổi ca hành mẹ :-( Thay vì nôn thốc nôn tháo và rũ rượi buổi sáng thì bây giờ con chuyển sang buổi chiều. Thiệt là tình! Mẹ cứ ra vào WC đến mỏi chân và về được nhà thì nằm rũ ra, mệt bơ phờ...

Thiệt ra mệt buổi nào cũng là mẹ mệt thôi nhưng mà mệt buổi tối kiểu này, mẹ thấy rất thương ba vì mẹ mệt, nằm rũ ra làm ba cũng "cụt hứng"... Buổi tối về nhà, mẹ luôn muốn là không khí vui vẻ ấm áp để ba mẹ đều cảm thấy đỡ mệt sau một ngày dài làm việc nhưng mà cứ như vậy thì cũng hơi khó con nhỉ! Hy vọng chỉ một vài tuần thử thách nữa thôi là mẹ sẽ khỏe thiệt khỏe để ba mẹ back lại những buổi tối quây quần ăn cơm và xem ti vi cùng nhau nhé...

Không biết con thế nào rồi, mẹ sốt ruột kinh khủng nhưng cứ ráng chịu... Bụng mẹ to lên thấy rõ luôn ấy nhưng mẹ chẳng lên cân tí nào và vẫn mặc vừa tất cả quần áo nên chắc vì vậy mà chưa ai nhận ra mẹ đang có con trên cõi đời này...

Ngày mai hoặc thêm một tuần nữa mẹ con mình đi gặp bác sĩ con nhé... Mong là mẹ con mình sớm vượt qua giai đoạn này để mẹ còn được báo tin vui cho mọi người...

Yêu con, yêu ba của con

Friday, July 23, 2010

Vampire

Thế là chia tay nốt cái răng khôn còn lại, vì cái tội mộc lệch. Sợ kinh khủng, ám ảnh lần trước ở viện RHM, cộng thêm AS làm quá cẩn thận như thể sắp mổ xẻ đến nơi. Dẫu sao thì cũng xong rồi, mất hai hôm miệng cứ đỏ lòm, máu dính từng kẽ răng như ma cà rồng ấy. Step by step để tính "chuyện lớn" xem nào!

 

Tuesday, June 29, 2010

Bi's style

Cả nhà tham dự cùng con bữa test tiếng Anh.

.............

Cô: Can you tell me about your Mom?

Bi: (2 seconds) Can you look at her? She is behind you. She is wearing blue jeans and white T-shirt.

Cô: I want you to describe her.

Bi: Why don't you look at her? She is behind you

..................

Cô: Do you do morning exercise?

Bi: No, I don't. I have to go to school too early. I get up at 6 and I go to school at 6.30

Cô: How's about summer?

Bi: UHHHHHH... I don't because I get up late in summer. I get up at 8 or 9

Cô: Ah, I know, you are very lazy.

Bi: (stand up) No, I am not lazy. You can't say I am lazy. I just get up late because I do not go to school. I do exercise with my Dad after dinner.

...............

Mẹ và Dì cũng rất căng thẳng với phản ứng của con nhưng chịu thôi, that's Bi's style! Ah, Bi lặp lại rất nhiều lần với cô giáo chuyện Bi phải ở nhà một mình trong suốt những ngày qua làm mẹ và dì rất chạnh lòng và thấy thương con quá! Cô cũng hơi thiếu phương pháp sư phạm tí xíu khi cứ dồn con vào con đường "tranh cãi" .... nhưng không sao, con cứ cãi cho ra lẽ vậy thôi, chứ sau đó cũng nhận xét tốt về cô lắm! Ah, cô còn cái tội nói con mập nữa chứ :-(

Thursday, June 17, 2010

Blog của Joe

Dạo này stressed kinh quá, trong mọi lĩnh vực và địa điểm nên cố gắng kiếm cái gì đó để cân bằng lại. Xem phim, đọc sách (và trước đó là mua sách), shopping, … tất cả đang đều là xa xỉ với mình vì chính sách “thắt lưng buộc bụng”. May sao một ngày nọ, tình cờ đọc một entry của Joe và tạm thời đây sẽ là thứ giảm stress “toàn vẹn” nhất vì chỉ bị tốn mỗi tiền internet truy cập ở nhà…

Đọc blog của Joe còn để thấy một điều là tiếng Việt mình giàu đẹp quá và tiếng Việt của mình còn rất kém cỏi (dù là người Việt 101%). Bây giờ đang có phong trào (mình gọi là phong trào thôi vì có ai nghiêm túc nhìn nhận và thực hiện đâu?) chỉnh đốn tiếng Việt, giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt nhưng nói đâu xa, ngay trước tòa nhà mình làm việc hàng chục băng rôn kêu gọi “tinh thần ái quốc”. Chả hiểu sao người ta không nói “yêu nước” cho nó trong sáng và dễ hiểu nhỉ?!? Có lẽ như mình đã nói, giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt chỉ là “phong trào” thôi mà!

Lại lạc đề rồi, nội dung là blog của Joe cơ mà! Cảm ơn anh Joe nhé, cảm ơn vì anh quá yêu tiếng Việt, quá giỏi tiếng Việt (hơn ngàn lần người Việt chính gốc!), cảm ơn vì cho tôi có cái để đọc và nghiền ngẫm …

Wednesday, June 16, 2010

Hàng xóm

Mình dọn về nhà mới được 4 tuần rồi. Nhanh thật! Cái tầng 9 mình ở cũng rất đặc biệt vì hết nhà này đến nhà khác làm trái ý ban quản lý chung cư. Có điều mình chưa "biết" hàng xóm nào cả. Mình biết bên cạnh nhà mình là hai ông bà cụ sống với nhau nên mình luôn để ý "nói khẽ, cười duyên" để không ảnh hưởng đến ông bà. Minh biết bên cạnh kia là nhà người ta cho thuê. Mình biết đâu đó góc kia là nhà của mấy cán bộ, đi xe hơi hẳn hòi (chồng bảo là mình được ở chung tòa nhà với những người đi xe hơi là oai lắm đó!!!). Mình cũng biết mấy nhà ở tầng trên hay ở bẩn vì thi thoảng nhà mình lại được tặng ít xương cá và vỏ hộp sữa ở ban công... Mình để ý nên biết nhưng cũng như chưa biết, vì có bao giờ chào hỏi nhau một tiếng đâu. Mình mấy lần cười xã giao nhưng bị đối xử như thể "thấy người sang bắt quàng làm họ" nên thôi... Tối hôm qua lại cúp điện lúc đang dở trận đấu bóng đá thế là tất cả túa ra ban công đứng cho đỡ nóng, thế là lầu trên lầu dưới cười với nhau, huýt sáo nữa chứ.Hóa ra, cúp điện lại hay. May mốt, cúp điện cúp luôn cả thang máy thì thể nào cư dân lầu 9 của mình cũng phải nói chuyện với nhau khi trèo thang bộ 10 tầng thôi!!!! (hoắc ít ra cũng là cùng nhau chửi BQL vì không có máy phát điện!)

May mà mình còn có nhà Bi nên coi như không bị lẻ loi...

Nghỉ hè

Cả nhà đã thống nhất với nhau năm nay sẽ dành cho Bi một mùa hè đúng nghĩa. Nghĩa là con không phải dậy lúc 6g để đến trường, không phải thức đến 11g để làm bài tập mà chỉ là vui chơi, học ôn tập một vài môn chính và tiếng Anh và học lớp robot yêu thích của con. Bi thích lắm và cũng tự cố gắng kỷ luật để thực hiện mục tiêu giảm cân. Có điều,... con ở nhà với ai? con làm gì ở nhà? ... một loạt tình huống xảy ra. Dì cũng thấy thắt lòng khi khóa cửa đi làm và con cũng râ ngoan ngoãn chào dì đi làm nhưng khuyến mãi thêm một câu là "dì ơi, bây giờ con làm gì?". Có lẽ, ... cả nhà phải ngồi lại bàn với nhau thôi, lại cho con đến trường thôi. Tội nghiệp con, tội nghiệp tất cả trẻ con vì chúng làm gì có mùa hè...

Wednesday, May 26, 2010

Why???

Sáng nay vừa mở mailbox, lại có một cái mail làm mình mệt mỏi... Gần 8 năm ở FBD, chứng kiến một số anh chị em ra đi vì nhiều lý do khác nhau nhưng sao gần đây cứ tình trạng hễ ra đi là y như rằng ... chẳng còn gì, như thể là kẻ chưa hề quen biết. Có lẽ cuộc sống khó khăn làm cho con người ta trở nên "tính toán và khắc nghiệt" hơn chăng. Mong sao cuộc sống dẫu có thế nào con người vẫn giữ được cái tình và trân trọng những gì đã từng có với nhau.

Tuesday, May 25, 2010

Một ngày ở bệnh viện Nhi

Một ngày ở nơi đó để cảm giác nhà mình tuyệt vời đến nhường nào! Đầu mình muốn phát điên lên vì ồn ào, mùi hôi, nóng bức và cả bức xúc. Một cái phòng chỉ tầm 13-15 m2, có 7 cái giường, mỗi giường 3 đứa trẻ nằm chung và khoảng 40 người lớn!!! Bác sĩ, y tá thì nhát gừng, hỏi thích thì nói không thích thì thôi. Mình chỉ buộc miệng với người bên cạnh rằng khi mình có con, hy vọng con mình không phải đến những chỗ này. Có lẽ ai cũng mơ ước như vậy!

Sáng nay đọc báo thấy một bác cán bộ cấp cao nghành y tế nói rằng trình độ bác sĩ và điều kiện y tế VN sánh ngang tầm quốc tế! Mình thì không đủ kiến thức để comment nhưng chỉ tự hỏi là nếu bác ấy và người thân ốm thì bác ấy vào viện nào hay đí Singapore hoặc Mỹ để được hưởng thụ một nền y tế cỡ VN.

Buồn thay! Nhưng dẫu sao thì Sơri cũng đã "được" ra viện. Thương con gái bé bỏng!

Tuesday, May 4, 2010

Linh tinh

Một kỳ nghỉ 4 ngày, và từ đây đến cuối năm không còn được kỳ nghỉ nào như thế nữa :-( Mệt quá, vì nghỉ nhưng lại bù đầu với đống tài liệu phải dịch và vụ sửa nhà cửa. Anh lại bị ốm! Y như rằng đợt nào anh ở nhà quá hai ngày là ốm!!!

Bức xúc quá! Cuối cùng thì cách duy nhất để "giải quyết" những kẻ có quyền là mình phải có tiền. Nói ra thì người ta cười cho vì cuộc sống bây giờ toàn như thế nhưng mình vẫn không chịu được cái cảnh đó. Mình cãi nhau với anh vì uất ức, vì sao anh có thể dễ dàng chấp nhận cái kiểu giải quyết đó nhưng rồi tự mình biết rằng mình không có con đường nào khác. Thôi thì hy vọng như anh nói "đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn". Wait and see!

Mình mong từng ngày được dọn về nơi ở mới vì cái "ổ chó" của mình lại sắp khốn khổ vì mua mưa đến rồi. Mấy hôm nay bức xúc và căng thẳng quá, mình đâm ra tự dằn vặt mình vì liệu rằng việc mình quyết định sửa nhà là đúng hay sai vì mình bị bao nhiêu là cản trở lẫn giới hạn về chuyện tiền nong. Chỉ tự an ủi rằng, dẫu sao thì cũng đã làm rồi, bây giờ có dừng cũng không được nữa và có một nơi ở tinh tươm thoải mái thì vẫn tốt hơn. Tiền thì chịu khó "cày" để trả vậy, đầu nào thì bọn mình vẫn phải làm con nợ trong vòng 10 năm nữa :-(

Thôi, back to work. Cố gắng và hy vọng mọi việc khó khăn sẽ qua và ta nhanh chóng về nơi trú ẩn mới. Love you!!!