Wednesday, March 21, 2018
12th anniversary
Tuesday, June 11, 2013
Sữa mẹ
Hôm qua ba đi làm trở lại nên cả ba lẫn mẹ đều đuối như cá chuối và có bao nhiêu chuyện cần nói với nhau nhưng con gái lại khóc ngằn ngặt, chắc đau bụng hay sao ấy, nên ba mẹ chỉ còn biết có con thôi, chẳng ôm nhau nổi lấy một cái nữa, thế mới "thấm thía" lời phát biểu của ba rằng"con bé này sẽ quyết định toàn bộ cuộc đời còn lại của chúng mình". Thật sự là vậy, sự hiên diện của con trong cuộc đời ba mẹ là điều không thể ngờ được (đến tận bây giờ!), rồi thì ngày con chào đời, ba mẹ tưởng rằng mình đã rất well prepared nhưng rồi con cũng ra đời theo cái cách con muốn, làm ba mẹ đến giờ nhớ lại vẫn còn rùng mình, rồi sẽ còn nhiều thứ nữa con gái sẽ "dẫn" ba mẹ chạy theo mệt nghỉ luôn cho mà xem.... Sao cũng được, ba mẹ sẽ cố gắng hết sức có thể con nhé, chỉ kong sao con khoẻ mạnh... tối qua nhì con khóc ngằn ngặt, mẹ đau nhu cắt ấy, ba thì xót xa...
mẹ chưa bắt đầu chiến dich chụp ảnh con vì cũng sợ phải kiêng nhưng mà mẹ mê mẩn nụ cười của con lắm, nhìn con cười mẹ có thể nín khóc ngay và quên hết mọi thứ... khổ cho ba rồi, mẹ cười ba cũng quên hết mọi thứ trên đời nên giờ thêm con cười nữa thì ba phải sung sướng biết mấy con nhỉ
yêu hai ba con lắm lắm!
Tuesday, May 28, 2013
Đếm ngược thời gian...
Con thiệt là giỏi, ba mẹ ngàn lần cảm ơn con đã hết sức kiên cường chiến đấu cùng mẹ... Mẹ con mình đang trên đường về đích rồi nên càng kiên cường hơn nữa con nhé, chẳng mấy chốc nữa là chúng mình gặp nhau rồi....
Mẹ kể con nghe là mọi thứ sẵn sàng hết rồi nhé, ba đã dọn dẹp phòng ba mẹ, danh hẳn nửa phòng cho con ấy, ba cứ bảo sao bây giờ giường ba mẹ chật thế hic hic, nôi cũi đã ở vị trí sẵn sàng, va li cũng đã vào vị trí chờ ngày con ra đời thôi.... Con gái yêu thương, thật khỏe mạnh về với ba mẹ và đại gia đình mình con nhé, ai cũng mong chờ hết đó, mẹ chỉ mong con ra đời an toàn, khỏe mạnh vì con mẹ sẽ là đứa bé đáng yêu nhất trong mắt ba mẹ...
Tối qua mẹ nhận được thư bà ngoại, mẹ biết bà ngoại buồn lắm vì không thể chăm sóc mẹ con mình nhưng mà bà ngoại ơi, chỉ cần bà khỏe mạnh, sống vui vẻ, thi thoảng lên chơi được là hai mẹ con mình đã vui lắm rồi, mẹ con mình vốn dĩ độc lập mà nên ông bà không phải lo lắng nhiều đâu...
Ah, ba đã tìm ra cách ru hai mẹ con ngủ yên rồi, có vẻ hiệu nghiệm đấy, ba mở cải lương cho hai mẹ con mình nghe mỗi khi ba mẹ đi ngủ, lúc vừa nghe, con nhảy như nhảy Lambada ấy, thế nhưng chút sao là con ngoan ngoãn và vì thế mẹ cũng ngủ được, ba nói là mới ca có hai bản thôi là hai mẹ con ngủ rồi... Nếu vậu thì sau này cũng vậy con nhé, ba sẽ ru con ngủ bằng cách hát cải lương thôi heee heeee, con mà thích cải lương thì chỉ có ba mới đáp ứng được con chứ mẹ thì potay.com... Mẹ đồ là hai ba con sẽ quấn lấy nhau cho mà xem, bây giờ mà xem chừng đã giỡn với nhau rất ăn ý trên bụng mẹ rồi con gì :-)
Vậy con nhé, ba mẹ đang đếm ngược thời gian để gặp con gái thương yêu!
Saturday, May 18, 2013
Cooking class
Hôm nay ba chính thức tiếp quản bếp nhà mình con ah. Chiều ba chở mẹ đi mua thức ăn, sau đó về nhà là yêu cầu mẹ huong dan để nấu. Đầu tiên là cách làm cá, sau đó là ướp và trang trí. kết quả là tối nay nhà mình có món cá hấp ngon lành. Ba nói nếu mẹ ăn được món này ba sẽ làm cho mẹ ăn thường xuyên vi đễ làm :-) thú thật là chiều nay mẹ cực thèm xôi nên chẳng muốn ăn gì khác nhưng cũng kg muốn ba lại đi ra dường nên thôi, ngồi ăn cá hấp.... Thương ba nhỉ, mẹ cứ lăng xăng trong bếp vì sợ ba đứt tay :-( nhưng cuối cùng thì ba hoàn thành bữa cơm tối thật xuất sắc. Yêu ba biết chừng nào con nhỉ! Thời gian qua mẹ mệt hơn nên bữa ăn hàng ngayf cũng có phần đơn giản hơn nhưng ba cũng không kêu ca gì. nhanh nhanh sinh con, hồi phục rồi nhà mình lại tươm tất con nhé! Kg biết mẹ có làm nổi kg nữa vì mẹ phải tự chăm con, đi làm rồi việc nhà nữa.... con nhớ giúp mẹ bằng cách ngoan ngoãn khoẻ mạnh con nhé!
ba mẹ hai hôm nay cứ lẩm bẩm, giờ này tháng sau chắc chắn nhà mình đã om sòm tiếng con gái rồi, nôn nao hồi hộp lo lắng lắm con gái ơi! Mong mọi việc bình yên và con về với vòng tay yêu thương của ba mẹ nhé!
Yêu con nhiều nhiều!
Monday, April 8, 2013
"Khởi động"
2 ngày cuối tuần bây giờ trở nên vô cùng ngắn ngủi với ba mẹ vì có vô vàn thứ muốn làm con ạh... Cái gì cũng muốn cho xong, muốn mọi thứ sẵn sàng để chào đón con gái về với ba mẹ...
Mẹ không khỏe lắm, lại bị nôn nhiều nên hai ngày cuối tuần lại sụt cân, hy vọng sẽ không sao hết. Ngày kia mẹ sẽ đi gặp bs D để bàn bạc cụ thể về việc chào đón con ra đời, lo xong được việc đó nữa thì mẹ thấy yên tâm hơn...
Bà ngoại té, ông ngoại ốm, mẹ thấy buồn và lo lắm nhưng mẹ cũng không làm được gì nên chịu vậy thôi... Mẹ mong rằng sau này mẹ không đi vào vết xe đổ của ông bà. Mẹ tin là mẹ làm được vì mẹ là đứa tự lập từ nhỏ (do hoàn cảnh đẩy đưa thôi!) nên mẹ sẽ cố gắng luyện cho con cái của mẹ tự lập như thế...
Ba mẹ yêu con nhiều con gái nhé! Con lớn nhanh khỏe mạnh và ba mẹ mong chờ ngày đón con ra đời!
Wednesday, March 27, 2013
Well-done hai mẹ con mình!
Nói về cái vụ đau xương sống của mẹ, xem ra thì sống chung với nó rồi. Bác sĩ sợ mẹ đau quá không ngủ được ảnh hưởng đến sức khỏe nên cho một ít thuốc giảm đau nhưng mà mẹ vẫn chưa uống, nói chung mẹ nghĩ nó không tốt cho con nên mẹ sẽ cố gắng chịu đựng đến hết mức có thể thì mới dùng đến thuốc con nhé...
Tối qua nhìn ba mệt mỏi, mẹ thấy buồn và lo... Mẹ không biết phải thế nào nữa con ạh, mong là ba sẽ cố gắng vượt qua được mà không có hại nhiều cho sức khỏe vì stress là nguy hiểm lắm... Chính vì vậy, mẹ con mình phải thiệt khỏe để không làm ba lo lắng thêm con nhé!
Ba mẹ vẫn đau đầu chuyện bệnh viện, mẹ sẽ suy nghĩ thêm và quyết định sớm trong một hai tuần nữa... Mẹ chỉ mong điều tốt nhất có thể cho con gái của ba mẹ mà thôi!
Friday, February 22, 2013
"Hai mẹ con"
Tối qua ba cuối cùng cũng "mục kích" được cú đạp của con, heee.... heee... ba cứ nghĩ mẹ tưởng tượng... Hôm nay mẹ đau nhừ cái bụng, không biết tại sao, mà con đạp cũng hơi nhiều, mẹ thấy hơi lo đấy nhưng không dám nói với ba và cứ đi làm bình thường...
Mẹ đang nghĩ đến mấy tháng tới, ba mẹ định không thuê nanny 24/24 mà chỉ làm hành chánh thôi nhưng ai cũng nói là không lo nỗi đâu, mẹ cũng chẳng biết rồi sẽ thế nào đây vì không hiểu mẹ có thể để con ở nhà một mình cho ai khác trông được... Ông bà không thể giúp được gì nên cả nhà mình tự xoay sở thôi. Mẹ phải nói chuyện với ba xem sao... Lo quá con ạh, ba mẹ chấp nhận vất vả nhưng chỉ sợ vẫn không chu toàn cho con thôi...
Wednesday, February 20, 2013
Misc. again!
Tết cũng chẳng có gì nhiều để nói, chỉ là quanh quẩn trong nhà và quẩn quanh các công việc cũ... Chụp được một vài tấm ảnh gia đình đầy đủ mọi người nên cũng rất vui...
Tình hình mẹ con mình thì cũng không có gì mới nhiều... Ba mẹ đã test thêm lần nữa, kết quả cũng không có gì rõ ràng hơn nhưng mà ba mẹ quyết định forget it và chấp nhận whatever chuyện có thể xảy ra... Mẹ cũng share với mọi người trong cơ quan về sự hiện diện của con gái mẹ... Bụng mẹ bắt đầu to ra trông thấy, hy vọng con mẹ cũng lớn lên theo như thế nhé... Mẹ cũng chưa ăn uống nhiều thêm gì cả vì chắc cái bao tử của mẹ chỉ được thế thôi :-( Mẹ bắt đầu khó thở và bị chuột rút nhiều hơn, cũng bình thường thôi con nhỉ, đau kiểu gì mẹ cũng chịu được miễn là con mẹ bình yên...
Ba mẹ đang lăm le một chuyến đi escape trong vài tuần tới để mừng sinh nhật ba và kỷ niệm ngày cưới của ba mẹ... Con "ủng hộ" bằng cách ngoan ngoãn đấy nhé!!! Mẹ cũng chưa biết thế nào vì mẹ phải đi gặp bác sĩ trước lúc lên đường nên chắc là cứ để mọi thứ đến last minute mới quyết định... Đi đâu không quan trọng con nhỉ, cái chính là cả nhà mình cùng đi... Heeee heeee, nói chuyện này mới nói, so far đến giờ này thì ba mẹ nghĩ là con được 3 tháng, ba mẹ sẽ tha con đi chơi một chuyến xa nhà, chỉ đơn giản là xa nhà thôi, chứ không hẳn đi tây đi tàu gì đâu nhưng để xem ba mẹ có dám không nhé :-) :-)
Mấy hôm đầy tràn cảm xúc để viết nhưng bận quá, sáng nay lại chẳng biết viết gì... đêm qua mẹ ngủ kém quá vì trở mình là chuột rút đau đến phát khóc ấy... Ngoan nhé, con gái yêu! Ba mẹ yêu con!
Tuesday, January 15, 2013
Trăn trở
Mẹ phải nói chuyện với ba, lòng mẹ cũng bất an lắm, nhưng chưa biết sẽ phải bắt đầu thế nào...
Mẹ và con đều yêu ba nhiều, ba cố lên nhé!
Monday, January 14, 2013
Blue Monday
Khoe với con chút nhé, hôm sinh nhật mẹ phải đi làm, ba mẹ cũng không tổ chức gì cả nhưng lúc mẹ về nhà thì nhà cửa tươm tất rồi, ba tự tay chưng một bình hoa hồng to và một con gấu bông màu tím :-) :-) sao ba biết mẹ đang muốn có gấu bông nhỉ!? thể nào cũng là mua cho con gái í mà, mẹ ghen tị với con đấy nhé, nhiều hôm ba "chào" con đi ngủ mà quên mất mẹ đó.... Con ơi, cuộc sống ba mẹ không phải toàn màu hồng đâu, cũng khó khăn trắc trở, cũng va chạm cãi vã giận hờn, cũng đầy lo toan khó nhọc nhiều lúc tưởng như bỏ cuộc nhưng cái chính là ba mẹ (hoặc ít nhất là mẹ!) luôn luôn trung thành với ý tưởng gìn giữ một mái ấm gia đình đến hết mức có thể... và những khoảnh khắc yêu thương như vậy giúp mẹ giữ vững tinh thần con ạ... Mẹ chưa từng hối hận với quyết định của mình dù là những ngày đau khổ nhất. Mẹ cố gắng và hy vọng mọi thứ sẽ như vậy mãi con nhé, đặc biệt là sự hiện diện của con sẽ làm cho ba mẹ càng ý thức rõ ràng hơn về hai tiếng gia đình để rồi mỗi người đều có ý thức gìn giữ nó...
Hôm qua dù không khỏe lắm nhưng mẹ cũng cố gắng về nhà nội ngoại, mẹ cũng nhớ ông bà lắm. Nhà nội có chuyện không vui của cô út nên mẹ cũng thấy buồn (đặc biệt buồn hơn là nó recall lại chuyện buồn của ba mẹ!). Mong sao gia đình cô út sớm vượt qua sóng gió này, nếu không cả nhà buồn lắm! Về nhà ngoại thì mẹ cũng vui một chút khi cả nhà lại quây quần nhưng mà nhìn hai cậu bơ phờ và .... (mẹ chẳng biết dùng từ gì để mô tả!) mẹ lại thấy quặn thắt trong lòng... Nhìn bà ngoại cứ đi tập tễnh mẹ cũng lo mà chẳng biết phải làm gì, phải chi ngày nào cũng có mẹ "kềm cặp" chắc bà sẽ khá hơn đó, ít nhất là phần ăn uống! Ông ngoại thì không thể gầy hơn nữa, ông càng lúc càng yếu, có chăng ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan vui vẻ nên mẹ cũng yên tâm được phần nào... Tối về đến nhà mẹ nằm thừ ra rất lâu để nghĩ về đại gia đình, sức mẹ có hạn, sao có thể lo cho hết mọi người con nhỉ!? mẹ chỉ cầu mong ai cũng được bình yên là mẹ mừng lắm rồi...
Hôm nay mẹ rất mệt, sau buổi trưa mẹ tưởng là mẹ phải nghỉ làm về nhà nằm nhưng mà mẹ cố gắng một lúc thì cũng đỡ... Mẹ quay lại việc chỉ ăn rau củ quả thôi, xót ruột quá nhưng mà mẹ cũng chẳng biết làm sao được, thôi thì con cần gì cứ lấy từ mẹ nhé, mẹ sẽ bù lại sau...
Hy vọng đêm nay mẹ sẽ ngủ ngon nếu không mẹ kiệt sức đó!!!!
Tuesday, January 8, 2013
Wish list
Hai hôm nay mẹ lại đau, cứ phải cắn răng chịu vì không muốn uống thuốc nữa sau khi biết rằng loại thuốc đó chưa được kiểm chứng trên người rằng có tác động gì xấu đến thai nhi không?! Hãi thật, sao bác sĩ có thể cho mẹ uống loại thuốc ấy nhỉ? chắc là cũng không có nhiều options khác...
Mẹ thấy mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi thôi nhưng mà nằm ở nhà một mình cũng buồn lắm và chắc ba con và ông bà lại lo lắng thêm thôi nên cứ cố đi làm nhưng mà mẹ cứ phải cố gắng từng giờ một... công việc đang không quá nhiều nhưng cũng không thể share với ai được... vài tháng nữa mẹ còn phải tính việc training và sắp xếp công việc trước để mọi người giúp mẹ trong lúc mẹ ở nhà với con... cũng nhiều mối lo lắm nhưng mà mẹ đã quần quật 10 năm nay rồi, bây giờ break vài tháng cũng hợp lý mà con nhỉ!!! Mẹ không biết các đồng nghiệp sẽ đón nhận tin này thế nào nhưng chắc mọi người cũng vui với mẹ con nhỉ!?!
Wednesday, January 2, 2013
Chào 2013
16 tuần trôi qua rồi, mẹ tăng được 1/2kg :-( (xấu hổ quá! cũng may ba nói vớt được một câu "không sụt cân đã là may!"), trộm vía là con vẫn ok dù hơi bé so với tuổi... Mẹ vẫn đang trong "vòng kiểm soát đặc biệt" của bác sĩ vì cái bạn u kia vẫn đang chơi trò đuổi bắt với con và mấy hôm nay thêm cái chị Rubella đe dọa... Mẹ thiếu máu, lại không thể uống sắt vậy mà cứ hai ngày lại hy sinh một ống máu để test, thế mới khổ... Ráng con nhé, mẹ nổi tiếng là kiên cường mà, đã lúc nào mẹ chịu gục ngã đâu nên chắc chắn mẹ con mình cùng vượt qua nhé, dù có"trầy da tróc vẩy" một chút... Mẹ nhận ra là mẹ cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn nữa vì những lúc đó mẹ đỡ đau, mẹ đã nói chuyện với sếp Milton của mẹ rồi, mẹ sẽ nghỉ phép nhiều hơn trong thời gian tới, bác ấy luôn ủng hộ mẹ trong mọi việc mà, chỉ có điều mong là vp đừng quá bận thôi, nếu không mẹ cũng nằm không yên...
Mẹ không yên tâm cho ông bà, càng lúc càng thấy lo, vết mổ của bà không ổn nhưng mẹ cũng không biết làm sao vì bây giờ mẹ cũng không có sức lo cho ông bà nữa... Ông bà cũng sợ mẹ lo nên toàn là giấu mẹ thôi, hỏi gì cũng không nói mà để cảm nhận ông bà thế nào thì trong nhà chỉ có mẹ thôi, không ai khác làm được cả! Mấy hôm nằm đó mà chảy nước mắt vì nhớ ông bà, ba đi về nội đòi ghé nhà nhưng mẹ không cho vì sợ ông bà tủi thân thêm... Biết làm sao bây giờ nhỉ, thôi thì cách duy nhất là mẹ con mình đều khỏe cho ông bà yên tâm, con ra đời bình an mạnh khỏe cho ông bà vui nhé!
Yêu con, yêu ba, yêu cả nhà nhỏ lớn của mình!
Thursday, November 22, 2012
buổi sáng yên lành
Vẫn chưa đến giờ nghỉ trưa nhưng mà mẹ muốn viết mấy dòng đã, lát làm bù sau cũng được...
Sáng nay là buổi sáng đầu tiên có vẻ hơi ổn ổn, mẹ ăn được 1/3 chén cơm với ba ở nhà, trên đường đi mua ly nước ép và vào văn phòng thì lại ăn ké thêm bánh tét của dì Minh... mẹ cứ ngồi ăn từng chút một và trộm vía là đến giờ này vẫn "bảo toàn lực lượng" dù là chắc mẹ không ăn được cử trưa rồi... Cơn đau của ngày hôm kia để lại hậu quả là mẹ sút đúng 1 kg chỉ trong một ngày một đêm. Mẹ sót cho con và ba thì sót mẹ...
Mẹ con đều ráng cố gắng thiệt nhiều nhé, mẹ không biết rồi sẽ ra sao vì cơn đau có thể đến bất cứ lúc nào và những tai biến kèm theo cũng đến bất cứ lúc nào và không ai lường được hậu quả nhưng mẹ hy vọng "ở hiền gặp lành"... Mẹ không thể nghĩ đến những điều xấu được dù mẹ rất sợ, ba cũng hủy kế hoạch đi công tác tháng sau vì không yên tâm để mẹ ở nhà dù chỉ hai ngày thôi, bởi vậy mẹ con mình phải cố gắng thật nhiều nhé. Mẹ cầu xin ông bà trời phật thương cho mẹ thêm một năm nữa để mẹ con yên ổn rồi sau đó muốn mẹ sao cũng được, mổ xẻ cắt bỏ gì mẹ cũng kệ bác sĩ...
Cùng cố nhé, con yêu! Ba mẹ yêu con và mong chờ từng ngày...
Monday, November 12, 2012
Nhớ
Hơn 6 năm nay sống chỉ 2 đứa mình thấy bình thường, tự do muôn năm, kể cả những lúc lonely nhất cũng ok. Hai tháng nay có ba mẹ sống cùng vì mẹ ốm, cũng không cảm thấy khác mấy. Thế nhưng, hôm qua khi ba mẹ về lại nhà thì mình cảm thấy vô cùng trống vắng... Mà có phải đến hôm qua đâu, tối hôm kia đã tự dưng nằm khóc với chồng một hồi cũng vì chuyện này... Tự dưng nhớ ba mẹ quay quắt, rất muốn gọi điện hỏi thăm nhưng không dám vì biết là mình sẽ khóc... Sáng nay đi làm, càng quay quắt, vì mọi hôm (trong hai tháng qua) chỉ cần "thưa ba mẹ con đi làm!" là xong, sáng nay hai đức quay cuồng vì chưa đóng cửa phòng ngủ, chưa khép cửa sổ phòng khách, ... và còn quên mất ai sẽ khóa cổng rào... Nhớ ba mẹ lắm lắm, ba mẹ ráng giữ gìn sức khỏe, một dịp khác lại lên nhà tụi con ở nhé, chứ không phải là vì ốm đâu đấy!!!
Nhóc con ơi, mấy hôm nay con quậy phá quá, hành mẹ tơi tả, dù cố lắm nhưng mẹ vẫn bèo nhèo tơi tả... Sáng nay mẹ còn không thở được nữa chứ... Chắc nay mai mẹ đi bác sĩ thôi, lo lắng lắm rồi...
Wednesday, August 22, 2012
Ở nhà một mình
Title này quen lắm đó nhưng mà cũng là lâu lâu rồi mới lại như vậy, khoảng 6 tháng rồi mà... Cs đang đi Côn Đảo với Bayer còn mình ở nhà đi làm... Hơi tiếc vì đó là nơi hai vợ chồng plan để đi mấy lần rồi mà đều không đi được, giờ lại là chồng đi một mình, thôi thì coi như chồng đi tiền trạm hen!!!
Thực lòng mà nói mình cũng đang chờ ngày ở nhà một mình hơn hai tháng nay, vì rằng những ngày vừa qua, anh đang trong tình trạng relaxing nên mình cứ always be with him trừ những lúc đi làm... Chắng để làm gì cả nhưng mà mình không muốn chồng ở một mình rồi nghĩ lung tung :-( :-(. Tuy nhiên, từ sáng đến giờ sức khỏe rất không ổn, sáng nay không đi nổi nhưng cũng cố gắng xách giỏ đi làm một cách bình thường để chồng yên lòng đi ra sân bay... Không biết sao nữa, sức khỏe tồi luôn là vấn đề với mình... Không biết chồng có đi viếng mộ rồi xin xỏ sức khỏe tốt cho mình không ta!?!? Nói vậy thôi, chồng mà đi viếng mộ chắc là bão to, chồng ở ngoài đó không về được với voi con luôn quá!!! (ah, mà nếu vợ thì cũng không có đi đâu!?!)
Monday, August 20, 2012
Anh, sách và misc...
Anh thì là chuyện anh đi làm lại sau hơn hai tháng relaxing... Cũng chưa biết thế nào vì cũng chỉ mới bắt đầu thôi nhưng mà vẫn tốt hơn là lại tiếp tục ở nhà... Ở đâu cũng có vấn đề ở đó thôi, phải chịu đựng vì cái chung mà... Đôi lúc mình chán đến nỗi không muốn mở mắt ra để đi làm nhưng rồi thì vẫn mở và vẫn đi làm... Mình đạt được mục đích của mình là ok anh nhé. Anh cố gắng lên, em ở đằng sau chống lưng phụ anh nè... y n n...
Sách thì là chuyện mình mất 11 tiếng đồng hồ lau chùi và sắp xếp cái tủ sách. Nói rõ để mọi người khỏi hoảng hồn vì tưởng mình có một kho sách... Thực ra thì chỉ có tí tẹo thôi, ít ra là số đang nằm trên kệ sách, nhưng mà vì mở quyển nào ra cũng ngồi liếc dọc liếc ngang, rồi chăm chút đọc từng cái notes, từng câu đề tặng, rồi bồi hồi nhớ kỷ niệm xưa... Ôi sao mà lắm kỷ niệm thế, dù rằng có những lời đề bây giờ không thể nhớ nỗi tâm trạng và cảm xúc viết lúc đó nữa rồi...Khi mình nói với anh là mình dọn tủ sách, anh biết ngay là có một cô bé sẽ ngồi tỉ mẩn lau chùi và lại đọc trộm lung tung... heee... heee... anh cũng vậy thôi... Còn một núi sách vẫn còn để trong thùng, anh đi Côn Đảo về là phải phụ dẹp với em đấy nhé, để còn tìm cho được cái bằng đại học của em, lỡ nay mai em bị đuổi việc ở FF thì còn có cái mà đi xin việc chớ, ở nhà anh nuôi thì sao cam lòng
Misc. là tung tung phèn... Là đôi lúc suy nghĩ xem mình nên làm người xấu hay người tốt... Là lúc giả vờ không thấy không nghe không biết hay làm cho ra lẽ... Là lúc nửa muốn mắng hai thằng em một trận vì những thói tật của tụi nó hay lại nhẹ nhàng ngon ngọt as usual... Là lúc muốn xù lông lên vì mệt ở MC resort hay lại cun cút lầm lũi cho xong... Thôi thì một tuần cũng đã qua, một tuần mới đang bắt đầu... Ah, một tuần của mình chỉ xong khi hết đêm chủ nhật chứ không phải là thứ sáu như mọi người nhé...
Ráng lên, hết tuần này rồi tuần sau nữa là có lương Eo ôi, ngọt ngào thế!!!!
Wednesday, August 8, 2012
Sao em không la anh?????????
Tối qua, như thường lệ, ăn tối xong thì chồng lại lui cui phụ vợ rửa chén để vợ chuẩn bị thức ăn cho ngày hôm sau. Chồng lúc đó mới tự thú là đã làm bể hai cái muỗng và một cái chén Minh Long mình yêu thích (hèn gì mấy ngày nay vợ cứ thắc mắc là sao chén muỗng nhà mình ít đi!). Chuyện không có gì để nói nếu chỉ là vậy nhưng mà sau đó, chồng lại tiếp tục hỏi là "sao em không la anh? sao không la anh là phá vỡ đồ????". Vợ mắt tròn mắt dẹt vì ai đời lại kêu vợ la mình làm gì, vợ chỉ cười trừ và bảo "bể rồi thì mua cái khác, coi như "kích cầu" cho nền kinh tế chứ có gì đâu mà la chồng!". Chồng cứ hỏi đi hỏi lại chuyện sao vợ không cằn nhằn và cuối cùng thì "bật mí" lý do: "Anh chờ em la anh vì tội làm bể chén để anh có cớ không rửa chén nữa. Anh ghét rửa chén lắm nhưng vì không biết làm gì khác nên chọn rửa chén để giúp em"..... Trời ơi, vợ cười chảy nước mắt luôn đó, vừa thương vừa mắc cười............. Sau đó nghiệm ra mới thấy tại sao mình được anh giúp nhiều thế (so với một vài ông chồng khác mình biết và nòi đâu xa, hai thằng em trai của mình!) vì chẳng bao giờ mình cằn nhằn anh vì anh làm không tốt việc gì đó mà toàn là rối rít cảm ơn và "thưởng"
Cả đêm nằm nhớ lại chuyện đó mà mắc cười dù đang rất đau nhưng mà đúng là vợ chồng có những khoảnh khắc đáng yêu thế đó. Mà chồng phải biết sự thật là vợ không hề cố tình không la chồng để chồng tiếp tục làm phụ vợ đâu mà thực sự là chuyện đó không có gì đáng để phàn nàn cả, việc chồng lăng xăng vào bếp phụ vợ đã làm vợ sung sướng lắm lắm rồi nên có cá khét, cơm khê hay vỡ chén cũng đều tuyệt vời cả.....chồng biết không?????
Voi con

